no!

•Tháng Mười Hai 31, 2010 • Để lại phản hồi

này bn! m thế đấy! bn thích chọc ngoáy đến thế à? vậy thì cứ làm đi. m chán bn lắm rồi. bn vờ vịt làm bn t vừa thôi. vốn bn luôn chọn bn mà chơi. t bt mà. uh. t cung chọn bn để chơi. ns t k phân biệt giàu nghèo hay sao cả. ns thường thì t chơi với các bn nhà bình thường, thậm chí là nghèo nữa bn ạ. t sinh ra lớn lên trong 1 cái xóm. chính xác là những người xung quanh t làm nghề nông là chính. ngày bé t suốt ngày theo chúng nó lội ruộng đi học, đêm theo các a c lớn đi sinh hoạt xóm hoặc đi ăn trộm ổi linh tinh :| , ngồi trong lòng ông nội nghe mấy cụ bàn việc j to tát lắm…. gia đình t k ai làm nông cả. cố và ông t, bố mẹ các cô chú nội ngoại of t đều cán bộ nhà nước cả. 1 kiểu gia đình tiểu tư sản (theo như t nghĩ). ns bố mẹ t cho t sống trong môi trường đấy. lớn lên t bt thế nào là trâu là bò, là rơm rạ khô. thế nào là bị đánh mỗi lần về nhà kêu xót vf chơi trốn tìm trong rơm, thế nào là mất dép khi lội ruộng. mẹ t mắng t hàng xóm còn nghe thủng. nhà t vậy đấy. nhà t k giàu, chỉ đủ sống thôi. bố mẹ t k có tiền tiết kiệm. bao nhiêu tiền đều làm việc này việc nọ. cầm 3 triệu trong tay đi làm nhà riêng t cũng thương bố mẹ lắm dù t chỉ mới lớp 5. đấy bn. vì nhà t làm nghề giáo nên lúc nào cũng bắt t vô khuôn khổ này nọ. ns k tách t ra khỏi bn bè t. t bắt buộc t phải chơi với những bn học giỏi con nhà tử tế. bố mẹ t chỉ k cho t chơi thân với con trai. ns t lại rất thích chơi với con trai. =)) vì nghịch với cnó rất vui. =)))))))))) bn đã tháo cmt à? bn thấy hổ thẹn à? sao vậy? bn bt là bn đang xúc phạm t umà. t thích ai kệ t đúng k? vốn bn có hiểu đâu. bn có rơi vào điều đó đâu. bn có ngy rồi mà. bn đang ngây ngất trong ty mà. bn nói ngy bn k giàu, ngy bn rất chiều bn mà. bn tưởng ngta tin bn chắc. t bt rõ bn mà. làm sao bn chịu chấp nhận điều đó chứ. thói õng ẹo với zai of bn từ hồi t và bn còn chơi với nhau. bn đùa à? vốn ngta tưởng t và bn chơi thân nhau, ns những khi cần học hành bn k rủ t mà. bn thấy t học dốt mà. xl bn, t tự tin rằng t k dốt. bn đừng đùa. bn có vẻ như chơi với tất cả các bn, ns chỉ đi theo “bầy” của bn, đó là lớp trưởng, lớp phó, chức sắc đầy đủ. bn đừng cố chen chân vô nhóm mấy đứa ct. :) này bn, dạo này bn đang vui đúng k? :) ng đang y là thế mà. ns có 1 điều bn k thể hiểu rằng y đơn phương, y từ 1 phía nó đau khổ và day dứt ntn. vì bn vốn xinh đẹp và cũng chả cần ấp ủ thằng đẹp zai nào. vốn chỉ cần bn liếc mắt hoặc nũng nịu với ai thì ngay sau đó ngta sẽ hàng ngày dậy sớm chở bn đi học. t đã từng ước j m xinh đẹp như bn ns rồi t cười cợt vào cái ước muốn đó of mình. thật lố! nếu mà xinh đẹp quá, t lại giống 1 con đĩ hơn. :) [xl vì động chạm vào các ng đẹp nha. vì vốn những con xinh đẹp nó làm m buồn và thất vọng quá. m chưa gặp đc con nào xinh đẹp mà tính tình nó thích á. :) ] t ghen tị với cái SỰ ĐẸP of các NG ĐẸP. :) ns t ghen tị hơn với cái SỰ TỰ TIN of những NG K ĐẸP. :) vậy là khuê hiền đã làm tim t tan nát. lúc a tự kỷ t mong a có NG TÌNH để SẺ CHIA. ns h t muốn giết chết con nào đi với a, cười với a, nói chuyện với a, sờ đến a, ôm a, hôn a. a đã ngủ với con ngy cũ bao nhiêu lần rồi? t muốn bt. t thấy ảnh giường chiếu of a với ai đó rồi. dù ng sống hay ng chết cũng thế. t đau lòng. t muốn đập đầu vô tường quá!!! ns t hận là t k mần đc. :-< nthế đau! h t lại trỏ về thói quen đấm điên loạn vô tường. h chắc t kiếm ảnh a để 1 bên đấm cho đỡ nhạt. :-< hay t kiếm ảnh giường chiếu? :-< nhanh thật đó, t còn mà a mất hết rồi. này a, t sẽ lấy a đấy! nên, a, làm ơn, làm ơn giữ gìn mồm miệng và 1 số thứ nguyên vẹn giùm t. t cần a lành mạnh về sống với t. t cần a k tai tiếng về làm rể bố mẹ t. bố t mang tiếng giáo viên ns nói tục chửi bậy và nói đểu thì k ai bằng đâu. còn mẹ t đã bật nút play thì nói k bt bao giờ ngừng đâu. a làm sao đủ tiêu chuẩn làm con rể bố mẹ t chứ. :-< vốn t hư hỏng nên bố mẹ luôn muốn t kiếm đc 1 thằng có thể chỉnh đốn t mà. :-< này a, a sang vn thật đấy à? a định bay thẳng vô sài gòn luôn hay qua thủ đô đã? cho t nhnf a 1 lần thôi. t sẽ k xồn xồn chạy theo khóc lóc nữa đâu. t chỉ đứng xa xa và nhìn thôi. chỉ cần thấy a là ổn rồi. chỉ cần thấy a, cảm nhận a trước mặt 1 lần 1 lần là t an tâm trở về với mình, k làm fan gơ nữa, t sẽ y đại thằng đấy, t sẽ k cần qua bên a ngắm tuyết nữa, t k cần để tóc cho a nữa. này a, sao t k y a đc như ngta. t k đành lòng khi a y ai. t k nỡ thấy m tổn thương, t k nỡ …. bao giờ a trở lại và mang e đi? mẹ con e, tay cầm nón ra bãi sông hồng đợi a…. =(( m* j! t hận a!

@#@#@#@#

•Tháng Mười Một 6, 2010 • Để lại phản hồi

m muốn nhắm mắt lại là thấy 1 cái j đó …. ns m chỉ thấy mỗi màn đêm màu đen và chính mình cô đơn đang lặn ngụp trong đấy. cô đơn hiện hữu trong mỗi ng dù họ có muốn hay k… h đây nhắm mắt lại t chỉ nghe thấy tiếng Kyu đang hát bài 7 years of love. a ta cũng đang nhắm mắt thì phải. chỉ cần ảnh nhắm mắt hay lấy tay lên lau mồ hôi thôi là fan cũng hét ầm lên rồi. sướng thật! chỉ cần 1 cử động nhỏ of a thôi là ng ta đã muốn khóc thét lên rồi. h đây t k gào rú nhiều nữa. xin cho t đc gặp a 1 lần nữa thôi…. t k mong chúng m y nhau vì t rất ghét học ngoại ngữ mặc dù t đang là sv trường đh ngoại ngữ :-< . t chỉ cần thấy a ngay trước mặt m thôi, t sẽ chỉ im lặng mỉm cười rồi sau đó quay mặt đi để cho những giọt nước mắt này tuôn rơi thôi. tùy a… chúng m k có duyên.

này a, lúc a hát bài hát ấy trông a có vẻ rất đắm đuối nhưng tôi tự hỏi có thật sự là a đang phiêu k đấy??? hay chỉ giả vờ  như 1 cái máy thôi vậy???

nghành CN giải trí có biến a thành 1 ng bề ngoài giả tạo k???

này a, t y a nhiều lắm đấy! y a như điên như dại ấy! a bt k?

ns rồi t gặp 1 ng và t cũng có tình cảm với ng đó. a cảm thấy sao khi 1 ng đang y m thắm thiết lại quay sang để ý quan tâm đến 1 ng #??? k ai là k ích kỷ đúng k??? chả ai muốn ng y mình chia sẻ ty với 1 ng # ngay cả khi m chả y ng đó. đó gọi là sự ích kỷ. bản chất của ty cũng là sự ích kỷ. và đàn ông thì còn ích kỷ gấp vạn lần đàn bà trong ty. cái này t k muốn nói nhiều và đề cập nhiều. a là a và tôi là tôi. chúng ta # nhau lắm lắm lắm….

 

t thực sự k quan tâm ng đó là ai? ng đó ntn? và học ở đâu? ns rồi t cũng phải quan tâm và để ý vì ng đó đang tiếp cận tôi rất nhiều rất nhiều rất nhiều…. dần dần rồi t quen với cảm giác ấy, tức là được quan tâm và để ý tới. rồi t thích ngta bao giờ k hay.

t bt cái cách bọn con trai tán con gái. các a đã soạn hẳn 1 văn bản để truyền tay nhau mà. t bt mà.

đầu tiên là phải tiếp cận sát mục tiêu. bám dai vào. xuất hiện nhan nhả khắp mọi nơi đứa con gái đó có mặt. tức là làm cho ng đó quen mặt m đi. sau rồi tự nhiên lặn mất tăm làm cho con nhà ng ta thấy trống trống thiếu thiếu…  rồi dần dần để í đến a ta. sau đó mới tấn công bất ngờ. =))

t bt rõ điều đó. ns cuối cùng t lại bị rơi vào điều đó.

theo t, t cảm chân thành là có thể làm lung lay ng con gái đó rồi. t k bt là ng ta thích t đến đâu ns t nghĩ t đang thích ngta. và nếu như ngta chơi chiêu này với t thì thành công rồi đấy! ns xin ngta ơi, nếu có muốn lặn thì sủi tăm lên t coi với.

đùa chứ t sẽ đồng ý nếu ngta ngỏ lời vì bh t đang rất thèm y. và nếu mà cứ để lâu quá là t mất mẹ nó cảm giác đi đấy!

 

đùa thôi! t là 1 ng đa tình nên khi đã y ai t y rất sâu sắc và rất khó quên ng đó.

 

nghĩ lại… nếu bn ấy tự nhiên quay trở lại muốn y t thì chắc t k thể nào đồng ý đc. chỉ là bn thôi, bn thôi…. với ng đó h chỉ còn là quá khứ rồi… quá khứ đẹp để t ngóng về…

 

có lẽ k bao giờ t tìm đc 1 nửa yêu thương….

why????

•Tháng Mười Một 3, 2010 • Để lại phản hồi

tôi mới chỉ an ủi duy nhất 1 thằngcon  trai khi nó đang buồn và khóc 1 mình. và nó là thằng nhóc t y nhất. nó là điều đẹp nhất trong cđ t! cho dù nó đã làmcho  t đêm buồn nằm khóc như thế nào đi nữa thì nó mãi là ng đẹp nhất trong mắt t.

ns sao a, a lại quay lưng lại với t khi nc mắt a rơi vậy? t làm j sai à? sao lại phải quay lưng lại vơi t. nói với t những lời khó nghe vậy? uh. ns k sao, ít ra thì t cũng bt là a đang buồn. ok. a là a. t là t. định mệnh giữa t và a có lẽ cũng chỉ đến thế thôi! vô tình mà cặp đôi với nhau. vô tình mà thành đôi. chỉ 1 lần duy nhất, sau đều là cố ý. a cố  ý nắm tay t. cố ý ngồi gần t. cố ý đợi để chở t đi suốt cả quãng đg dài.  vâng. t cũng thừa nhận luôn là t cũng thích điều đó lắm. t thích cái cách a cầm tay t chạy đi như thế. t thích cái cách a nhìn trộm t sau mỗi lần đi họp về bọn bạn kể. và t cũng cố ý chờ để đc a chở đi. t đã rất rất rất vui…. đoạn đẹp nhất là trên cầu… a có nhớ là t đã lấy tay che mắt a k? như thế vui lắm í. nthế thích cực í. a có cảm nhận đc t/c of t k? hình như t thích a mất rồi.

bn t hay ngồi nghĩ đến chuyện tương lai of a và t. nó bảo rằng sẽ thế nào nếu như t và a y nhau nhỉ. thế là mỗi lần a đến chở t đi chơi là phải tối muộn mới về đc nhà nhỉ. uh. nếu…. chúng ta chỉ trong giả thiết thôi đúng k a?

mỗi lần bc chân đi trên con đg về trg t lại băt gặp những đôi y nhau dang đi bên cạnh mình, cười cười nói nói…

đêm…. lạnh lắm a ạ…

t thèm 1 vòng tay ….

giá như…. giá như….

 

vòng tay ai sẽ đủ lớn để che chở cho t đây?

a là ai sao bc vào cđ t? cho t kỷ niệm, nhớ nhung, thói quen rồi bỗng dưng bỏ đi như vậy?

blog of t a có đọc k? a k mở tài khoản blog nên có thể vô tư đọc mà k bị phát hiện cả. a làm sao thế? a có thể dựa vào vai tôi, áp mặt vào ng t mà khóc này. why? t nghĩ m có thể là bờ vai cho a mỗi khi a yếu đuối đấy….

 

bao giờ a là của t mới đúng chứ……

Day By Day …

•Tháng Tám 21, 2010 • Để lại phản hồi

nhật ký hàng ngày của tớ … tớ sẽ rời bỏ cái blog360 à? k. tớ cất ở đấy. thích thì tớ viết.

Và rồi mọi thứ lại ùa về… thổn thức trong tớ….

•Tháng Tám 21, 2010 • Để lại phản hồi

Đọc lại 1 blog của 1 bạn mà tớ rất thích, mặc dù chẳng biêt tên và cũng chẳng nhớ nữa…uh… cũng đã lâu lắm rồi… từ dạo tớ còn ngồi search ảnh nghệ thuật về café và hoa hồng vàng… bạn í thực sự là 1 ng có ăng khiếu viết… bạn í viết rất hay và đầy ý nghĩa…

Và điều đó đã mang tớ về với những trang blog tủn mủn hàng ngày…

Đã dặn lòng rằng sẽ không miên man trong nỗi nhớ nữa, nhưng khi đọc lại những gì bạn í viết, cảm giác muốn giàn trải cảm xúc và suy nghĩ của mình trên từng con chữ lại đến bên tớ… khẽ vỗ về…. viết đi…. Còn nhiều thứ thú vị lắm… và tớ đã viết…. viết những dòng này…

Sẽ không còn tớ của ngày xưa hay lâm li bi đát  nữa nhé! Tớ sẽ không để bị ảnh hưởng nữa nhé! Tớ là tớ nhé! Tớ thích viết nhé! Tớ thích yêu đơn phương nhé! Có thể ngồi vẩn vơ… phiêu nhé! Tớ vẫn yêu café như yêu bạn í nhé! Bạn thân yêu của tớ mặc dù bạn lớn hơn tớ đến 3 tuổi…. nhưng không sao…. Vì tớ thích thế! b/c I want it that way….:)

Bây giờ đã là 1h30 sáng rồi…. đáng lẽ ra tớ phải học bài và đi ngủ sớm. nhưng tớ lại ngồi đây, type những dòng này… hồn nhiên mơ mộng trong tớ lại ùa về…. níu kéo cô gái tóc dài, váy trắng mỏng manh trong tớ…. hì… trong tớ, cõi mộng mơ là tớ… đứng giữa bãi cỏ nhiệt đới đầy gió… mênh mông… tâm hồn tớ là gió… thả trôi theo mây trời bình yên…. Phảng phất 1 nỗi buồn không nói nên lời…. tớ lại buồn ư? Không đâu! Chỉ là hơi buồn thôi… không buồn làm sao có lãng mạn!

Mắt tớ nhức, đầu tớ cũng đau như búa bổ….

Tớ ốm rồi…

Vì tớ đã nghi là sẽ k sao nếu như gội đầu vào buổi đêm…. Nhưng từ lúc tỉnh dậy vào lúc sáng thì đầu tớ đã miên man đến tận đâu đâu rồi! bạn í bị ốm đấy! :( bị sốt cao… tớ chả hiểu tại sao nữa… lúc đọc cái title là bạn í ốm, trong lúc đợi bài load, tớ đã rưng rưng mắt rồi… đọc đến từ nào là nước mắt tớ cứ dàn dụa ra đến đấy… và cuối cùng, khi kết thúc bài báo thì mặt tớ đã nhem nước mắt rồi… bạn í lại làm tớ khóc… tớ ghét bạn í!

Đau đầu quá…. Vậy mà tớ vẫn ngồi type những dòng này…. Thật là…. Tớ sẽ đi ngủ bây giờ đây!

Ngôi nhà….

Tớ đang ở trong 1 ngôi nhà khá là đẹp và 1 điều nữa là tớ thích nó…. Nhà của cậu tớ. kết cấu phòng khá hợp lí. Nó không hoàn hảo nhưng như thế là ổn rồi. tớ đang ở trong phòng thằng em trai. Vì nó còn bé nên vẫn thích ngủ với bố mẹ. và tớ độc chiếm căn phòng này, mặc dù đồ chơi của nó đầy ngăn tủ. :d

Tớ thích nhất ở căn phòng này là khung cửa số. cửa euro window và rèm cửa bằng voan nhẹ, có thêu hoa … tớ thực sự rất muốn đây là phòng của mình. Tớ chỉ tiếc căn phòng của tớ ở nhà không đẹp được như thế này thôi.

Nếu căn phòng của tớ kín bụi, tớ sẽ trang trí nó đẹp như thế nào…. Mỗi tội, nhà tớ gần đường và cửa sổ thì dạng chớp nên bụi vào nhiều quá, tớ đi xa lâu ngày mới về nên lười dọn dẹp, thế là thôi, lại vứt đấy. căn phòng ấy đã có với tớ biết bao nhiêu là kỉ niệm về những năm tháng ôn thi ĐH, những đêm nằm khóc thút thít vì stress, những hôm bạn Mai chăm chỉ đến học bài buổi đêm với tớ. chúng tớ đã học bài vui vui lắm í.

Tớ rất thích có bạn đến nhà chơi, nhưng mà chẳng mấy ai đến cả vì hình như căn phòng của tớ rộng quá và không gần gũi, ấm áp, nhỏ bé như phòng trọ của mấy đứa bạn. đến cả tớ cũng không thích chình căn phòng của chính mình mà.

Tớ đã tưởng tượng về căn phòng và căn nhà của mình đẹp đến thế nào! Nó màu trắng nhé! Tất cả đều màu trắng nhưng đừng quá cứng nhắc, tớ vẫn muốn cs của mình muôn màu hơn…. Có cửa sổ, ban công đón gió…. Rèm cửa là voan màu trắng nhé…. Để đến lúc mở cửa ra, gió lùa vào và tấm rèm lại tung bay nhè nhẹ… nó đẹp và lãng mạn đúng không?

Tớ yêu những điều lãng mạn mà …

Sẽ kê 1 cái giường ngay lối cửa của ban công, nó màu trắng và dạng bệt… màu sắc của ga giường và gối là do tớ chọn nhé! Lúc tớ thích màu này, có lúc tớ lại thích màu kia…. Nó là giường của 1 nàng công chúa cá tính mà…

Hôm nay, viết những dòng này, tớ thấy mình dịu dàng quá…. Giống con gái rồi nhỉ? Đừng nói tớ là nhìn nam tính nữa nhé! Đôi lúc tớ nghịch ngợm và thích trêu đùa thế thôi… vẫn dịu dàng, điệu đà như con gái lắm…

Đến bao giờ thì tớ được sống trong căn nhà có căn phòng như thế đây?

Bây giờ tớ sẽ đi ngủ… tớ chưa buồn ngủ đâu, nhưng đầu tớ nhức lắm rồi… tớ coi như đã phần nào tìm lại tớ mộng mơ của ngày xưa…. Thôi nhé, tớ dừng hnay ở đây… Nice sleep, nàng Juliette Trần… Nice sleep, My GaemGyu… tớ yêu chính tớ và yêu cậu nhiều lắm… đừng thắc mắc vì sao tớ không nhắc gì đến gia đình… nó ở  trong tim tớ, chiếm 1 ngăn rất lớn, nó tự khắc trong đó những lời yêu thương, tự tớ không thể nào nói lên được… thôi chào nhé… ngày mai tớ lại mơ mộng….

Dành cho ngày 18.08.2010, bây giờ là 02h10 ngày 19.08.2010 rồi….

Ở bên kia bây giờ đã là 04h10 sáng,

không biết bây giờ bạn í có đang ngủ ngon không nữa?

đầu bạn í có đau không?

Bạn í có bị khó thở không?

Có bị chảy nước mắt không?

Hy vọng bạn vẫn ổn và sớm khỏe lại….

Tớ chờ 1 dòng twit của ai đó….

Hãy cho tớ biết hiện giờ bạn như thế nào?

Lại tự an ủi mình….

Chắc sẽ ngủ ngon thôi….

Ngủ ngoan nào cô công chúa nhỏ của tôi….

3h28 pm 19.08.2010

Tớ vừa tỉnh dậy sau 1 cơn đau khủng khiếp. không còn đếm nổi tớ đã trải qua biết bao cơn đau như vậy nữa. nó đến với tớ, làn nào cũng thế, tưởng rằng đã quen dần đi, nhưng lần nào tớ cũng kiệt sức vì nó…

Đau đớn…

Lúc vật vã với cơn đau, tớ đã gọi tên cậu….

Này, có nghe thấy tiếng thều thào của tớ không vậy? lúc ấy tớ đang rất đau đấy. đau đến tưởng chết đi cho rồi… tớ đã kêu van cậu rằng hãy đến đây và mang tớ đi… đến đâu cũng được nhưng không có những cơn đau khủng khiếp như thế này…

Lúc ấy, cậu đang ở đâu? Đang làm gì? Và có đang khỏe mạnh không?…

Chỉ cần là 1 tin tốt về cậu tớ có thể vui hơn rồi….

Đau đớn…

Nó vẫn còn âm ỉ trong tớ…. giá như giá như….

Tớ thầm cảm ơn Trời Phật, ông bà tổ tiên đã nghe thấy tiếng kêu cứu của tớ… và giúp tớ sống lại như bây giờ…. Tớ đã có thể ăn cơm, ngồi xem tivi, tranh nhau với thằng e trai cái điều khiển và ngồi đây viết những dòng này…. Tớ đã cảm ơn cuộc đời này lắm rồi….

Ngồi nơi đây…. Không gian đầy ánh sáng nắng này…. Tớ lại miên man….

Hôm nay chắc tớ sẽ trở về phòng mình thôi…. Tớ mệt …. Tớ cần yên tĩnh….

Hôm nay tớ yêu ấy lắm nhé….

Ấy có biết không vậy….? tớ lại ngồi đây chờ ấy, hay là tự mình sang bên kia với ấy nhỉ? Tớ không nghĩ mình có thể đợi ấy sang đâu, vì dù ấy có sang đây thì tớ cũng không thể nào gặp ấy được…. tớ cũng không thể nào kiếm nổi suất học bổng để sang Hàn du học… tớ đành chờ cậu tớ đi đại sứ bên kia và tớ xin sang chơi thôi…. Ôi tớ chờ….

Kênh ưa thích của tớ là arirang. Suốt ngày tớ bật cái ấy lên. Không chỉ là vừa ngồi học tiếng anh, hay là hóng chương trình bảng xếp hạng mà còn vì tớ rất thích ngắm nhìn cảnh đẹp ở hàn quốc…. nó thực sự rất đẹp…. dịu dàng lắm í…. Tớ  yêu hàn như nhật vậy…. và tớ cũng yêu cậu nữa…..

những gì đã qua,em sẽ để dành suốt đời…

•Tháng Bảy 19, 2010 • Để lại phản hồi

[16/07/2010]

Bật một bản nhạc buồn…uh…nó cũng không hẳn là buồn nhưng nhẹ nhàng, tình cảm…Kiss the rain…những âm thanh trong trẻo như tiếng mưa rơi tí tách ngoài kia.

Ngày cuối cùng ở Việt Nam…

Ngày cuối cùng mình bước sang một thế giới mà mình chưa bao giờ đặt chân đến. Nó chắc không xa lạ lắm nhỉ? Vì qua phim ảnh và những quyển sách mình đã dần hình dung được cái đất nước mà mình sắp đặt chân tới đây cũng đẹp và lãng mạn không kém gì Việt Nam.

Và cuối cùng, điều mà mình mong đợi bao lâu nay cũng đã đến. Đã ấp ủ và quyết tâm từ lâu lắm rồi…cái ngày mà mình quyết tâm theo đuổi con người đó. Con người tàn nhẫn đó. Chỉ sang Việt Nam này một lần và ra đi. Con người đó, lúc mình đến đón ở sân bay đã không thấy mình và mình cũng không thấy người đó chỉ vì một khoảng cách quá lớn giữa những con người không thuộc về thế giới của nhau. Một thần tượng và một con người hết sức bình thường. chưa kể còn là khoảng cách về ngôn ngữ nữa. Và chúng ta đã không được nhìn mặt nhau…dù chỉ một lần. giữa một rừng fan hâm mộ, mình quá nhỏ bé để có thể vươn lên.

Uh … những gì đã qua…em sẽ để dành suốt đời…a nhé, về bên em một lần này nữa thôi…

Và kể từ ngày đó, em đã hạ quyết tâm đến với anh, một cách đặc biệt nhất. Học cùng trường đại học với anh.

Anh à… nơi đây…khung cửa sổ em ngồi không có nắng, chỉ là một màn mưa rơi giăng giăng trong mắt em thôi. Chỉ là nhớ con người ấy quá đí. Người em yêu ạ. Chắc chắn tình yêu của em không đặc biệt vì em chỉ vừa mới yêu anh chưa được bao lâu. Chắc ông trời thương em, để cho em sống hồn nhiên giữa những tháng năm là học sinh được mơ mộng những người có thể mơ mộng xung quanh. Thằng bạn học cùng lớp đẹp trai học giỏi. cho em những tháng ngày vui vẻ cùng bạn bè, đẹp giữa sân trường mỗi sớm mai đến lớp.

Uh … cám ơn ông trời thật đấy… vì đã cho em thi đại học một cách chu tâm và hoàn chỉnh nhất mặc dù em đến bây giờ em vẫn chưa hài lòng lắm về kết quả đó. Hì. Vẫn chỉ vì cái tính bộp chộp. Thầy nói mãi mà cũng không tài nào sửa nổi. bài kiểm tra ở lớp thì tốt mà cứ đi thi là có chuyện, không nhầm chỗ này thì cũng thiếu chỗ kia. Chắc em bị bệnh đoảng đến suốt đời mất anh ạ. Đến lúc mẹ bắt vào bếp cũng làm loạn cả lên. Hix. Em có muốn thế đâu! Chắc anh cũng chê em thôi nhỉ? Vì em thấy bạn em đứa nào cũng khéo léo và có tài lẻ cả… mỗi mình em…haiz… nhưng dù sao cũng tùy anh, vì em đã quyết tâm thì sẽ không từ bỏ! dù nó có dẫn em đi đến đâu thì em vẫn tin vào tình yêu của mình, tin vào cái em gọi là định mệnh. Tình yêu của em chỉ vừa bắt đầu thì anh đã sang Việt Nam. Cám ơn anh nhé vì không bắt em phải mòn mỏi và chờ đợi lâu. Tình yêu của em chỉ dành riêng anh. Dù đã bắt đầu với một con người khác nhưng e vẫn tin rằng anh là người cuối cùng em yêu. Không một ai có thể thay thế. Chờ nhé anh… ngày mai em là em đã ở đất nước của anh rồi… hôm nay là ngày sinh nhật tình yêu đầu của em… ghi sâu vào tim và chôn chặt… mình đi nhé! Tạm biệt cậu!

(entry của Insulee, 10/09/2010)

Sân bay Seoul, 11/09/2010

Một cô gái có vóc người nhỏ nhắn, làn da trắng như sữa kèm theo một nụ cười dễ thương ríu rít chạy đến với cô gái người Việt Nam vóc người cao, mặc một bộ đồ jean, ton sur ton, mái tóc cắt ngắn cụt ngủn nhìn găngstơ và ngầu như xã hội đen còn đang ngơ ngác giữa bao nhiêu con người xa lạ không cùng ngôn ngữ.

-Hi! Bạn là Insu đúng không? Mình là Eunjae mình được thầy giáo bảo đi đón bạn ở sân bay.

-Hi! Chào Eunjae! Nhoẻn miệng cười, cô gái người Việt vẫn còn gượng gạo.

-Bây giờ bọn mình về kí túc xá nhé. Nó hơi xa trường đấy Insu ạ, nhưng không sao đâu, bạn có thể ngắm nghía Seoul được nhiều hơn thôi!

Eunjae vừa cười vừa kéo tay Insu ra xe ôtô của mình. Nó làm cô gái nhút nhát kia thấy dường như rất thích thú với người bạn người Hàn Quốc nhỏ bé này.

Đường từ sân bay trở về Seoul khá là xa khoảng chừng 30 phút đi trên đường cao tốc và lặn lội đường phố tấp nập của Seoul chừng 15 phút, qua một bãi cỏ dài xa tít tắp thì đến kí túc xa trường Kyenghee. Trên đường đi, Eunjae cứ líu lo hát mãi một bài. Chỉ bập bõm vài câu tiếng Hàn nhưng Insu có thể hiểu sơ sơ những gì cô bạn nhỉ nhảnh mới gặp của mình vừa hát. Một bài hát dễ thương: Ba con gấu. Insu khẽ mỉm cười. Chính là bài mà con người đó đã hát để dỗ bạn nó cười khi bạn nó dỗi, hai đứa thật là đáng yêu! Chỉ tủm tỉm cười một mình như một con ngốc. mắt vẫn ánh lên niềm tin như thầm nói với con người nó muốn gặp rằng: “Em đến rồi đây!”.

-Tèn ten tèn…. Đây là phòng riêng của bạn, Insu à.

Eunjae mở cửa một căn phòng đẹp lung linh ra trước mắt Insu. Một màu hồng mộng mơ. Uhm… Insu đã tưởng tượng khác cơ. Nó thích tất cả đều là một màu trắng. Đến ngôi nhà mà nó mơ ước cũng là một ngôi nhà trắng bên bờ biển. Có phần hơi lưỡng lự. Eunjae hình như hiểu ra cô bạn cá tính này không phải tiểu thư bình thường, không để Insu phải ngại ngùng, cô vui vẻ nói ngay:

- Nếu Insu không thích thì mình có thể giúp bạn sửa lại căn phòng théo ý mình. Mình chỉ dọn dẹp qua sơ sơ thôi.

- Không mà, không sao mà. Nó đẹp mà. Chỉ là mình thích màu trắng hơn thôi.

- Uh! Không sao mà. Bây giờ Insu nghỉ ngơi đi đã nhé. Mình ở phòng 303, nhớ nhé! Phòng của Insu là 313 bọn mình cùng dãy nhà, chỉ là đi bộ hơi mệt tí thôi. 12h mình sẽ đến đi chợ nấu ăn cùng Insu. Có một siêu thì gần đây, khoảng 10 phút đi bộ. Bye nha!

- Uh. Bye bye!

Cô bạn này thật là dễ thương quá đi. Insu thầm nghĩ.

Quay trở lại với một đống những thứ linh tinh đang bày ra trước mắt. uhm… tủ quần áo màu hồng, bàn màu hồng, tất cả mọi thứ đều màu hồng. may sao cái sàn nhà màu trắng. nhớ lắm cái màu mà cô gái này yêu đến nhường nào. Thay bộ quần áo thỏ bông ở nhà mà mẹ mua cho trước khi sang Hàn mà thấy buồn cười. Thôi kệ. mặc ở nhà thôi. Có đi đâu đâu mà lo. Xỏ chân vào đôi dép bông để ở góc nhà, nó bước từng bước lóc nhóc ra phía ban công. Đón gió. Thật là thoải mái. Bây giờ nó mới có thời gian để cảm nhận được khí tiết bên đất nước Hàn Quốc này. Mùa thu, trời có nắng, gió đã có phần lạnh đi. Uh . Đứng giữa không gian tràn ngập gió thế này thật là thích. Gió mơn man mái tóc ngắn của cô, mái tóc mà cô đã quyết định cắt đi, để lại ở Việt Nam, và sang đất nước của người cô yêu và dành cho bên này một mùa tóc thưở cô là thiếu nữ… cho tình yêu cuối cùng của cô. Tình yêu ơi, em đã đến rồi đây…

Ping pong…

Tiếng chuông cửa làm Insu thức giấc. Liếc nhìn đồng hồ, đã 12h trưa rồi sao? Mắt vẫn còn ngái ngủ và mệt mỏi sau chuyến đi, Insu ra mở cửa cho Eunjae.

-Insu vẫn còn mệt à?

- Uh, mình hơi hơi.

- Thế cứ ngủ tiếp đi, mình chuẩn bị bữa trưa nhé.

- không sao mà, mình tỉnh rồi. Hì. Mắt cú giương ra để cười trừ.

- Thế vào rửa mặt đi rồi làm bếp cùng mình. Vừa nói Eunjae vừa đẩy Insu vào toilet.

Vừa đi Insu vừa cầu khấn hy vọng hôm nay mình không gây ra hỏa hoạn nếu không chắc mình đi đầu xuống đất với bà cô này mất. có mỳ gói ăn là may lắm rồi. hix.

Sau một hồi vật lộn với đống rau thì Insu cũng bưng ra được một tô canh kiểu Việt Nam cho bạn mình thấy tài nấu ăn của con gái Việt Nam như thế nào. Tội nghiệp cô bạn Eunjae, canh mặn. Chỉ biết chọc cô người Việt rằng: muối ở Hàn đắt lắm, lần sau Insu cho vừa vừa thôi. Hix. Đầu bếp người Việt này cũng phải hổ thẹn với non sông. Tội nghiệp.

Tiếp đến là món tráng miệng, chỉ ăn hoa quả và xem tivi thôi. Eunjae bắt đầu nói qua cho Insu về cuộc sống và việc học ở đây.

- Hàng ngày mình sẽ cùng nhau đi học bằng xe ôtô của mình, nếu Insu thích tự do thì có thể đi bằng xe bus, số 13 là đi qua trường mình. Nhưng tạm thời Insu chưa quen đường nên Insu phải đi học với mình vài bữa nữa. Ăn uống thì bữa trưa mình sẽ chỉ có thể ăn ở trường nên, tốt nhất mình nên làm cơm trưa vào buổi tối để sáng mai đi sớm ăn. Bữa tối mình sẽ không thể ăn cùng Insu được vì mình còn bận đi làm thêm vào thời gian ấy. Nếu Insu muốn đi làm cùng mình thì mình sẽ hỏi ông chủ của mình cho, hình như đang thiếu một chân bồi bàn đấy. nhà hàng của Tây nên giao tiếp bằng tiếng anh như mình và Insu đây là ổn rồi. còn thì tiếng Hàn thì mình sẽ học thêm nữa nhé.

Con bé chỉ biết gật gù. Vì cũng khoái đi làm thêm lắm lắm.

- Ngày mai đến trường mình sẽ chỉ thêm cho Insu về  trường Keanghee. Nó khá là đẹp đấy!

Anh yêu em hay không em vẫn sẽ đợi anh…..chỉ một mình em lặng yên ngắm nhìn, người người sải bước từng đôi trên đường, bởi vì em vẫn đợi chờ…chờ cho anh sẽ nhận ra em là tình yêu của anh. Chờ ngày anh sẽ lên tiếng nói: anh là của em.

Anh có cảm nhận được em không? Em đang ở nơi rất gần anh…

(entry của Insulee, 11/09/2010)

[Ngày…19/07/2010

Giờ này mình đang làm gì đấy?

Em đã cắt tóc ngắn rồi.

Là để bắt đầu với mình đấy.

Uh…

Chỉ là môt thoáng gió tung bay mái tóc…

Cắt tóc ngắn…

Em tự tin lên nhiều rồi…

Em vứt em của trước kia đi nhé! ^ ^

Đùa đấy! đừng có hòng. Em vẫn là chính em. Em chả thuộc về anh đâu vì anh có thuộc về em đâu. ^ ^

Uhm…

Em đang ấp ủ tình yêu của chúng ta đấy. Ấp ủ và hy vọng. nó viển vông nhưng nó là của em. Em đang viết chuyện tình của chúng mình trong tưởng tượng của em đấy. ^ ^

Em gọi nó là Con của chúng mình anh nhé. ^ ^

Con của chúng mình được vài ngày tuổi rồi anh ạ.

Còn bé lắm ý.

Em yêu đứa con của em lắm mặc dù còn phải dạy bảo nó nhiều. em sẽ viết phiên bản của anh và em trước sau mới đưa vào kyumin anh nhé. Em không thể tự sướng trước bao nhiêu con người được. hic. Bị ngượng.

Khi nào hoàn thành đứa bé này em sẽ cắt tóc. 9tháng 10 ngày anh nhỉ. Tóc em không nhanh dài đâu. ^ ^

Yêu anh trong tưởng tượng vậy.

Hoàn thành nó là em đã mãn nguyện lắm rồi. em yêu anh. Không độc chiếm anh nữa nhé. ^ ^

Chả bt ai sẽ là người yêu anh nhỉ?

Em chăng? ^ ^

Bt đâu đấy.

Uhm…

Mà thôi.

Em bt chúng mình không thể đến với nhau đâu vì khoảng cách giữa chúng mình quá lớn. anh quá lớn quá xa vời để em có thể với đến. và một điều nữa… chúng mình không hợp tuổi nhau. Uh…cho em một cuộc tình thôi. Yêu anh trong giây phút này thôi. để em mạnh mẽ cá tính trong câu chuyện của em anh nhé….

Yêu chk của em…

p/s: em đảm bảo con của chúng mình rất đẹp. ^ ^]

dang dở…

•Tháng Sáu 20, 2010 • Để lại phản hồi

Hôm nay lại một ngày mưa. Giống như ngày trước.Tầm tã. Mình thích cái cảm giác mưa như trút đó. Như dốc hết mọi bực bội trong lòng, có cảm giác như mình đc giải thoát, ngửi mùi mưa. Uh….mát lạnh…thanh khiết… mình thích nó.

Đôi khi, tìm tâm trạng buồn buồn để viết 1 câu chuyện thật khó.

Mình đang muốn viết 1 câu chuyện. chuyện do mình tưởng tượng ra. Chuyện tình mình và ng mình yêu.

Chắc mình sẽ bỏ dở nó mất vì cũng lâu lắm rồi. đôi lần rồi xũng đánh mất mất thôi.

Hnay. 1 ngày thật sự là khá suôn sẻ. thức dậy vào lúc 7h sáng. Mình siêu thật, 3h mới đi ngủ mà 7h đã dậy rồi. ngủ chưa đầy 4 tiếng. uhm… có j mà mình phải kêu than nhỉ? Các a cũng có đc ngủ nhiều thôi. Teuk …đúng rồi..chính là a ấy… ng gợi cho mình sự hy sinh nhiều nhất. con ng mà mình nghĩ đến là lại đau lòng. Sao a có thể làm nhiều việc thế nhỉ? Anh có phải là siêu nhân k? cái entry a viết ngày hôm đó, e đã cho lên làm sign rồi. uh có cảm giác như mình là robot. Uh thì robot. E ước j mình có thể làm 1 con robot

….teuk à…e xin lỗi thực sự e k bt…. E k bt a đã khóc nhiều đến thế.. album mới…e chưa thấy a khóc lần nào….có lẽ e đã bỏ qua nó….e xin lỗi…ngàn lần xin lỗi…e cứ tưởng là…nc mắt sẽ ít hơn nếu như ta càng lớn…nhưng e lại khóc…uh….e khóc….không sao đúng k a? khóc đc là tốt mà…. Cái clip subteam nhà mình làm…e xem…coagulation…nó thật sự là 1 bài hát of thời điểm này…xin lỗi…xin lỗi…xin lỗi..vì e đã k làm đc j júp cho các a…để những giọt nc mắt lăn dài tren má đó là của niềm hạnh phúc…. E đã thấy rồi a ạ…a cứ trốn nhưng cuối cùng e vẫn cứ thấy…lần trc ở giải golden dish cũng thế, srsr kyu e cũng khóc… thật sự rất đau lòng….nhưng e cũng vui…vui mà khóc thôi mà….yêu a…e bt khi vui ng ta khóc, còn buồn đau ngta cắn răng mà sống tiếp, cắn răng mà tiếp tục cố gắng…xin lỗi a…..xin lỗi các a…

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.